Nước Mỹ vừa trải qua một phiên điều trần tại Thượng viện đầy căng thẳng, khi Tiến sĩ Anthony Fauci viện dẫn Tu chính án thứ 5 hơn 100 lần để giữ im lặng trước những câu hỏi hóc búa về đại dịch COVID-19. Ai là người đã chuyển tiền thuế của người dân vào phòng thí nghiệm Vũ Hán? Và tại sao các email tuyệt mật lại có lệnh bị tiêu hủy?

Trước sự im lặng đầy khó hiểu này, Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Rand Paul (bang Kentucky) đã cáo buộc ông Fauci tội coi thường Quốc hội.

Cùng lúc đó, những câu chuyện đau lòng về các nạn nhân tiếp tục lan truyền mạnh mẽ. Đó là câu chuyện về Brandon – một thanh niên 22 tuổi hoàn toàn khỏe mạnh, buộc phải tiêm hai mũi vaccine khi tham gia chương trình Job Corps. Chín tháng sau, các mạch máu não của anh xuất hiện nhiều lỗ thủng. Sau 21 ngày kiên cường chiến đấu qua bốn ca phẫu thuật não, anh đã không qua khỏi. Người mẹ đau đớn thốt lên trong nước mắt: “Tôi đã phải chứng kiến con trai mình chết dần chết mòn. Vậy mà ông ta lại có quyền được im lặng sao?”

Bên cạnh đó, không ít trường hợp bệnh nhẹ nhưng sau khi dùng thuốc remdesivir và thở máy lại được ghi nhận là “tử vong do COVID”. Giữa hàng triệu cái chết đau thương ấy, các khoản hỗ trợ khổng lồ từ Đạo luật CARES (với mức thưởng thêm 20% Medicare) hay Quỹ Hỗ trợ Nhà cung cấp đã đổ về các bệnh viện từ tiền thuế và tiền bảo hiểm của người dân. Vậy thực chất ai là người hưởng lợi?

Nhìn lại năm 2020 – năm bầu cử đầy biến động – lệnh phong tỏa, khẩu trang và vaccine đã trở thành những công cụ chính trị. Khi ấy, ông Fauci nắm giữ quyền lực tối cao. Hơn 1.100 trang nhật ký bị rò rỉ của ông chứa đầy những lời chỉ trích nặng nề nhắm vào ông Trump. Thế nhưng, đằng sau đó là gần 22 triệu người chết, hàng chục nghìn y tá mất việc, những biến chứng viêm cơ tim do vaccine hay câu chuyện trục lợi từ các ca bệnh COVID tại bệnh viện lại bị chìm vào im lặng.

Hệ thống VAERS đã ghi nhận hàng triệu báo cáo về các biến chứng nguy hiểm như viêm cơ tim, huyết khối, hội chứng Guillain-Barré… khiến nhiều gia đình tin rằng con cái họ ra đi vì vaccine chứ không phải do virus.

Làn sóng sa thải nhân sự cũng tàn khốc không kém. Chỉ riêng Houston Methodist đã sa thải 153 nhân viên, trong khi New York mất đi gần 34.000 y tá và bác sĩ. Ước tính có khoảng 7 triệu người Mỹ phải nghỉ việc, mất nguồn thu nhập hoặc buộc phải đổi nghề chỉ vì lệnh bắt buộc tiêm vaccine. Những con người từng đứng ở tuyến đầu chống dịch cuối cùng lại phải đối mặt với cảnh mất nhà cửa và tiêu tan sự nghiệp.

Đó còn là nỗi đau của một người mẹ trẻ gốc Việt tại Houston: Nhập viện với triệu chứng nhẹ, cô ra đi chỉ sau vài ngày vì COVID-19, để lại đứa con chưa tròn một tuổi và gia đình gậm nhấm nỗi đau mất đi người con gái duy nhất.

Hàng chục nghìn nhân viên y tế từng bị tước đoạt kế sinh nhai chỉ vì dám đặt câu hỏi. Các nạn nhân của đại dịch từng bị buộc phải giữ im lặng, và giờ đây, đến lượt ông Fauci chọn sự im lặng. Công lý nào cho Brandon, cho người mẹ gốc Việt và cho hàng triệu nạn nhân khác?

Những góc khuất nghiệt ngã ấy không thể bị che giấu mãi. Người dân xứng đáng được biết sự thật, để những mất mát, tổn thương của hàng triệu gia đình không trôi vào quên lãng.

Tuy nhiên, dư luận và truyền thông Mỹ lại có góc nhìn rất khác biệt:

Phe Cộng hòa (cánh hữu) cho rằng sự im lặng của ông Fauci là bằng chứng của tội lỗi và sự che đậy.

Phe Dân chủ (cánh tả) lại nhìn nhận đó là kết quả của sự đàn áp chính trị.

Nhiều ý kiến thẳng thắn chỉ trích việc viện dẫn Tu chính án thứ 5 trong trường hợp này là không có cơ sở, thậm chí nhấn mạnh rằng: “Người vô tội thì không cần phải giữ im lặng.”

Theo Người Đưa Tin